Thứ Hai, 1 tháng 6, 2009

Thay đoạn kết.

Hàng đêm, tôi vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ vừa "nhìn" ra khu vườn vừa tưởng tượng. Tôi biết mình sẽ không bao giờ quên được, vì tôi vẫn còn nhớ lắm.

Tôi nhớ tất cả những gì đã bay qua bầu trời của tôi. Tôi nhớ từng bông hoa, từng mùa mưa nắng, từng rẻo đất...Bố tôi nói cần phải gieo những hạt mầm vào khu vườn; nhưng tôi cũng biết, mỗi gương mặt là một hạt mầm gieo vào trí tưởng tượng của tôi. Tôi có nhiều khuôn mặt không ngừng mọc lên, những khuôn mặt vui buồn, những khuôn mặt đẹp nhất.

Nhiều lần tôi đã hỏi bố, tại sao người ta không nhớ một bàn tay ai đó mà phải là khuôn mặt trước tiên. Bố nói bởi vì trên đó có đôi mắt. Chúng ta không thể nhìn ai đó mà không nhìn vào đôi mắt họ. Một đôi mắt sẽ cho ta biết họ yêu mến điều gì và, quan trọng hơn nữa, họ đã hy sinh vì điều gì.

Hằng đêm, tôi vẫn tưởng tượng triền miên khi nhìn những ngôi sao. Người ta nói khi một người mất đi, ngôi sao của người ấy sẽ tắt. Tôi hú vía vì vẫn thấy ngôi sao của bạn tôi trên bầu trời, càng lúc càng rực rỡ chạm dần đến ngôi sao của tôi. Và tôi vẫn không ngừng tưởng tượng đến 1 lúc nào đó, bầu trời sẽ như một tấm thảm sáng kết liền lại. Vì đơn giản thôi, trên trái đất này trẻ con vẫn không ngừng được sinh ra và lớn lên. Chúng là những ngôi sao trên tấm thảm kia, điều bí mật mà tôi chẳng thể nào nói hết.
( Vừa Nhắm Mắt Vừa Mở Cửa Sổ - Nguyễn Ngọc Thuần)

Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2009

Dạ Khúc (Hoàng Phủ Ngọc Tường)

Có buổi chiều nào như chiều xưa
Anh về trên cát nóng
Đường dài vành môi khát bỏng
Em đến dịu dàng như một cơn mưa.

Có buổi chiều nào như chiều qua
Lòng tràn đầy thương mến
Mang cả xuân thì em đến
Thắm nồng như một bông hoa.

Có buổi chiều nào người bỏ vui chơi
Cho tôi chiếc hôn nồng cháy
Nỗi đau bắt đầu từ đấy
Ngọt ngào như trái nho tươi.

Có buổi chiều nào mộng mị vây quanh
Nửa vành mi cong hờn dỗi
Em xõa muộn sầu trên gối
Rối bời như mớ tơ xanh.

Có buổi chiều nào hình như chưa nguôi
Vầng trăng sáng màu vĩnh viễn
Em có lời thề dâng hiến
Cho anh trọn một đời người.

Có buổi chiều nào như chiều nay
Căn phòng anh bóng tối dâng đầy
Anh lặng thầm như là chiếc bóng
Hoa tàn một mình em không hay.

Thứ Hai, 25 tháng 5, 2009

Cuộc sống không thể thiếu tình yêu.


Hồi ấy, chỗ ngã tư Hùng Vương và Phan Chu Trinh ( ngay cạnh nhà hát Trưng Vương ) có một dãy các kiốt , chỗ bán báo và văn phòng phẩm, chỗ bán dụng cụ thể thao và nhạc cụ , chỗ bán sách , chỗ bán tranh và làm dịch vụ photocopy đánh vi tính, chỗ bán CD và thâu băng. Hồi ấy nhiều người vẫn còn có thói quen nghe băng cassette, trong đó có tôi. Những năm cấp 3 tôi vẫn thường hay đem những cuộn băng Streamline hay Headway gì gì đó xoá đi để thâu nhạc về nghe , bảnh lắm thì để dành được kha khá và mua luôn băng mới để thâu, loại băng maxel đen đen xám xám, tôi nhớ không rõ. Chỗ bán CD và thâu băng có anh chủ ăn bận và tóc tai bặm bụi vô cùng. Tóc anh dài quá tai, gần chấm vai nhưng cứ xoăn lên, mà là xoăn tự nhiên chứ không phải uốn ép gì. Hồi nào cũng thấy anh ta mặc áo thun hoặc phông đen với jeans xanh và chạy con cup 81 màu nhớt. Ai đó bảo anh ta học bách khoa nhưng theo tôi hình như anh ta chẳng học hành gì vì ngày nào giờ nào cũng thấy lui cui trong phòng thu. Anh ta tên Khoa. Tôi thích anh ấy. Thích luôn cả cái ki-ốt ngổn ngang băng đĩa của anh. Nhưng kì thực, đau khổ nhất là không biết làm như nào để người ta biết mình thích họ. Mọi chuyện vẫn dừng lại ở việc thỉnh thoảng tôi đến đưa 1 cái list để nhờ anh thâu , tranh thủ lục loại vài cái CD và vài ngày sau ghé lấy băng về. Nhạc của tôi chỉ rặt là các loại country & folk, cũng có thêm ít rock do ảnh hưởng của thằng bạn ngồi cũng bàn. Cái thằng hay lắm, đến giờ ra chơi là rủ tôi giở lyrics ra gào to mấy cái bài kinh điển nào là Stairway to heaven, Don’t cry, Nothing else matter, Hotel California, The temple of the King , Maccarana hay Have you ever seen the rain…Rồi còn chưa kể Air Supply với Making love out of nothing at all , và cả các ca khúc nhão nhoẹt của MLTR…Nhưng tôi đâu có điên. Vả lại tôi cũng không muốn bị lên văn phòng “ xơi nước trà “ vì hễ hát là kéo theo đập bàn thay trống, nhỡ tay đập mạnh phát là ngay lập tức bị thầy giám thị ghé thăm. Thế nên tôi chỉ ngồi và nghe và nhịp tay nhịp chân phụ hoạ. Nhưng không thể phủ nhận là cái vốn âm nhạc của tôi có được bây giờ là nhờ vào người bạn ấy – người đã không những nhét vào đầu tôi các loại rock riếc mà còn bày tôi phải nghe loại nhạc nào vào những thời điểm nào trong ngày, ví dụ như nghe Phú Quang vào buổi 5 giờ chiều muộn hay Trịnh vào lúc đêm và The Beatles thì nên là buổi sáng sớm. Tôi lại lang man nữa rồi…

###

Nhà bà tôi ở gần cuối đường Phan Chu Trinh. Trường đại học của tôi ở đường Lê Duẩn. Những năm sau đó, vì thế, hầu như ngày nào tôi cũng hai lượt đi về ngang qua cái ngã tư ấy trên chiếc xe đạp Nhật màu đen, cái xe đạp mà mãi lên lớp 11 mẹ mới chịu mua cho tôi sau một thời gian dài cân nhắc. Thành phố không mấy thay đổi. Chỉ có những con đường cũ nằm ở khu trung tâm là ngày một hẹp lại vì người, vì cửa hiệu, và vì xe cộ ngày một đông. Nhà hát Trưng Vương thì cũ kĩ và xuống cấp. Những ki-ốt cũng vậy. Nhưng không ai nâng cấp sửa chữa vì theo qui hoạch, nơi dãy ki-ốt này sẽ mọc lên một cao ốc thương mại – văn phòng cho thuê và nhà hát thì sẽ được đập bỏ và xây dựng mới. Tôi vẫn là khách hàng thường xuyên của của cửa hiệu thâu băng và bán CD . Anh Khoa vẫn làm việc tại đó, vẫn tóc xoăn, vẫn jeans và áo đen, chạy con 81 xanh nhớt . Nhưng tôi không thích anh ấy nữa. Chắc tại tôi đã lớn hơn nên những cái thích và không thích cũng bớt phần vô lý hơn. Mà chuyện thích khang khang cái anh thâu băng ấy là hết sức vô lý. Âm nhạc của tôi bây giờ cũng đã vượt qua những cái mà cửa hiệu của anh có thể đáp ứng. Tôi đã bắt đầu thích những bản jazz lười biếng đầy mùi thuốc lá và cả những bản giao hưởng khó tính.

###

Ở thành phố tôi mùa hạ về từ rất sớm. Có khi từ tháng 2 tháng 3 mà đã thấy nắng oi ả chói chang rồi. Chỉ có thiếu mỗi tiếng ve sầu thôi. Những con ve sầu thường đông đặc trên đường Trần Phú và Nguyễn Chí Thanh – nơi có nhiều cây cối đan vào nhau. Ở đoạn ngã tư nơi rạp hát và các ki-ốt có một dãy kim phượng . Hoa kim phượng màu trắng ngà vàng hễ có gió là bay lả tả xuống lòng phố rắc lên tóc người qua lại. Đèn giao thông cũng được lắp ngay tại ngã tư ấy. Thành ra mỗi khi đèn đỏ, ai cũng cố lùi lại chen nhau nấp bóng dưới mấy hàng cây.

###

Một ngày như mọi ngày, tôi ăn cơm xong là dắt xe đến trường. Tôi đi một cách vô thức như thể chỉ ngồi lên là chiếc xe biết phải đưa tôi đến đâu. Đến ngã tư tôi dừng lại và cho xe vào sát lề đường dưới những cây kim phượng hoa rụng trắng. Ngoài lòng đường kia nắng rột roạt . Và gió thì rộng. Trong ki-ốt ai đó mở khúc hoà tấu Biển Nhớ. Tôi đứng ngẩn , rồi gió như thể bỗng nhiên lộng hơn ,nắng cũng bỗng nhiên cao hơn và đường phố thì dài trong im vắng và uể oải . Ở biển mùa hè xanh tuyệt đối. Tôi trôi đi. Mãi đến khi một chiếc xe máy quẹt phải cái đuôi xe vào người tôi mới sực nhớ ra là mình đang đứng ở ngã tư và đang bị cuốn đi bởi những giai điệu đong đưa du dương như những tiếng sáo vút cao vời vợi trong gió ấy. Đó là buổi trưa của một ngày 1 tháng 4. Tôi vẫn đến trường và ở trường các bạn tôi vẫn không ai biết về sự ra đi của người nhạc sĩ ấy . Mãi đến buổi tối…

###

Chú tôi có một cái ghế mây đặt ngay chỗ cái giếng trời gần bàn ăn. Mỗi khi ăn cơm xong chú thường không lên phòng vội mà ngồi nấn ná trên cái ghế cũ ấy uống trà và huyên thuyên ba điều bốn chuyện. Từ sau tai nạn xe trên đèo, chú nghèo đi và cả nhà cũng tụt dốc từ đó. Bao nhiêu xe cộ cứ lần lượt nhượng lại cho người khác. Tuổi tác cộng với cuộc sống với những thất bại và những trăn trở đã khiến chú mỗi ngày một lặng hơn. Những vết sẹo trên mặt và trên ngực vẫn không sao lành được, đau đáu đưa chú quay về những ngày bất hạnh ấy. Buổi tối nào cũng vậy, chú cháu tôi thường ngồi nơi cái ghế mây nói về nước Mỹ, về Việt Nam những năm 68 – 75 ( hồi đó chú là lính Nguỵ ), về sách vở và âm nhạc. Chú thích nhạc Trịnh Công Sơn. Biết tôi cũng thích nên chú vui lắm, thành ra thủ thỉ suốt. Chú có cái kính gọng đồi mồi hai mặt kính to như hai cái đít chai , hai má thóp thóp lại thành thử tôi nhìn chú cứ na ná như ông nhạc sỹ kia. Tối hôm đó, sau khi tôi ở trường về chú ra mở cửa cho tôi và hỏi “Ông Trịnh Công Sơn chết rồi , mi biết không bé ?” – “ Chú giỡn hoài ! Bữa nay là ngày cá tháng tư .”Tôi nói và cười thản nhiên dắt xe vào nhà, sau đó xuống phòng và không gặp lại chú suốt buổi tối hôm đó. Tôi cũng không xem tivi . Đến ngày hôm sau, ngồi ăn sáng với chú nghe chú kể mới tin là thật. Thì ra cái lúc tôi đứng ngẩn người ở ngã tư kia cũng là lúc có một người vừa rời cõi tạm này – một người viết tình ca hay nhất thế kỷ…

###

Mọi chuyện rồi cũng qua. Mấy ngày đầu ai cũng hỏi nhau, ai cũng ngạc nhiên rồi tiếc nuối. Tôi cũng vậy. Cũng luyến tiếc. Ngày tháng nối đuôi nhau đi qua, những luyến tiếc lùi dần . Tôi vẫn hát nhạc của ông, vẫn nghe nhạc của ông nhưng kì lạ, bình thường, nếu không suy nghĩ gì, tôi không bao giờ nghĩ là ông đã chết. Không có cái chết nào cả. Thật sự là không. Tôi không bao giờ có ý nghĩ là ông đã chết. Và âm nhạc của ông thì mỗi ngày một dày lên trong tôi, dày và thẩm thấu .Một khi đã gọi là thói quen thì không dễ gì để thay đổi. Nếu có thay đổi thì một lúc nào đó, nó cũng lại quay về . Anh không thích tôi nghe nhạc Trịnh. Anh bảo tôi hay buồn, nghe nhạc Trịnh riết sẽ chẳng làm tôi khá hơn tẹo nào. Tôi là một con người. Những nỗi buồn của tôi cũng rất con người . Vậy tại sao tôi lại phải chối bỏ những cái cảm giác rất con người ấy ? Không biết anh sẽ nghĩ như nào khi biết mỗi buổi chiều tôi vẫn thích ngồi trong bóng đổ nghe mòn nát những ca khúc Da Vàng bập bùng ghita. Khi buồn, tôi nhớ anh. Lâu lắm rồi anh không quay lại để thăm tôi và thăm thành phố của tôi.

###

Thành phố giờ nhiều cái mới . Nói như Xuân Quỳnh ấy “ Cây thấp đi vì thành phố quá cao. Sông hẹp lại vì chiếc cầu quá lớn”. Bây giờ đã có đến 5 cây cầu sừng sững bắt qua sông. Cao ốc ,văn phòng cho thuê, trung tâm thương mại dịch vụ mọc lên chi chít. Ngay tại đoạn ngã tư ấy, một cái nhà hát to lớn phổng phao hiện đại vừa khánh thành. Người thành phố tự hào, nhưng cũng lắm người tặc lưỡi chê bai vì kiểu kiến trúc quái gở , nhà hát không ra nhà hát, metro không ra metro. Tôi thuộc về nhóm thứ hai. Bên hông rạp hát, những ki-ốt ngày xưa đã bị dẹp sạch. Công ty xây dựng đã khoanh đất lại để đó nhưng chưa biết chừng nào mới khởi công. Buổi chiều người ta bán bánh mì ngay chỗ ấy. Mùi bánh mì nóng thơm rực làm ngọ nguậy cả những cái dạ dày khó chìu nhất. Cơ quan tôi không nằm trên trục đường ấy, nhưng không biết vì lẽ gì ngày nào tôi cũng lượn qua, chắc tại cái cửa hàng băng đĩa Fantasy nằm cách đó không xa. Tôi nhớ là có cái ki-ốt thâu băng và bán CD ở chỗ ngã tư đó , nhưng tôi hầu như quên mất anh Khoa . Như vậy có nghĩa là đầu óc tôi bây giờ đã nhông nhốc ngổn ngang bao nhiêu là thứ, và theo qui luật, cái mới đào thải cái cũ, trừ khi cái cũ đáng không để bị đào thải. Tôi cũng nhớ là có một buổi trưa tháng 4 tôi đứng ngẩn người dưới hàng cây kim phượng nghe Biển nhớ. Nhưng tôi không có thời gian để nhớ nhiều và nhớ lâu. Khi xe đi khỏi ngã 4 ấy, tôi lại dán mắt vào những thứ khác, và những thứ tôi vừa nhớ ra trước đó ngay lập tức đã lùi lại sau bánh xe. Chú tôi cũng đã mất sau những ngày chữa trị ung thư không thành công ở Hà Nội. Lâu rồi tôi cũng không ghé thắp nhang cho chú. Cứ viện lí do này nọ. Khi người ta lớn, người ta luôn sẵn sàng có hàng nghìn lí do để tự bào chữa. Tôi thi thoảng cũng vẫn buồn nhưng cũng không có gì là đáng lo ngại vì trong nỗi buồn con người ta đôi khi suy nghĩ được nhiều hơn và thấy mình rõ hơn. Cái con ngưòi nổi loạn trong tôi hình như đang ngủ ngoan ở đâu đó. Có những điều tưởng như rất cần nói ra cuối cùng lại giấu bặt, giấu bặt để sau đó tự bảo mình “điều giấu kín trong tim con người là điều giấu kín thôi”. Một buổi sáng nào đó nhìn nắng đi ngang cửa sổ, nhảy múa trên thềm nhà chợt thấy yêu quá cuộc sống này, chợt thấy cái ranh giới mong manh giữa sống và chết, và chợt nhớ một câu nói “ Cuộc sống không thể thiếu tình yêu”.

( 1 / 4 / 2007 )

Gửi một tình yêu.


anh chỉ có một mùa thu thôi để nhớ
một mùa thu tan trong mắt em…*

tôi nhớ. nhớ khắc khoải. tôi định nhắn tin cho một ai đó, nhưng chợt nhận ra rằng sẽ vô ích mà thôi. so với cái nỗi nhớ vừa thấp thỏm vừa guộn xé trong tôi này thì ngôn từ quá chật hẹp và sẽ không bao giờ nói đủ. cái gì đó còn vượt lên cả ngôn từ. im lặng. đó chính là sự im lặng. im lặng để nỗi nhớ dội lên đến đỉnh điểm và rồi tự nó sẽ thoải xuống và triệt tiêu. tôi im lặng như mặt hồ ? bạn nói. không đâu bạn ạ ! những lúc tôi im lặng là những lúc tôi đang tự cất giấu. tôi học cách để không phải ồn ĩ khi quá vui cũng như khi quá buồn. và như thế, tôi bình yên.

tôi đến Hà Nội lần đầu tiên vào tháng 9 năm 2003. vì là lần đầu nên cái gì cũng mới mẻ và hoàn hảo, hoàn hảo ngay cả trong sự ngờ nghệch…. 5 giờ sáng. Hà nội còn ngái ngủ. sương mờ sương. trong cái tranh sáng tranh tối của một ngày mới, tôi tì mũi qua cửa kính quan sát từ khi tàu hãy còn chạy xình xịch ngoài đường Giải Phóng. nhà cửa, phố xá lần lượt lướt qua . tôi nôn nao cả người. và nhoáng một cái, nhà tàu thông báo đang vào ga, đề nghị thu xếp hành lý. ..Hà nội mùa thu , cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ, nằm kề bên nhau, phố xưa nhà cổ, mái ngói thâm nâu, Hà nội mùa thu, mùa thu Hà Nội, mùa hoa sữa về, thơm từng con gió, mùa cốm xanh về, thơm bàn tay nhỏ, cốm sữa vỉa hè, thơm bước chân qua…50 năm nữa chắc nhà tàu cũng sẽ giữ nguyên bản nhạc này mỗi khi tàu về ga vì chắc chắn sẽ không có một nỗi nhớ nào da diết và bồi hồi hơn thế. Giọng hát Hồng Nhung khi vút cao , khi bảng lảng cùng sương sớm. tôi cuống quýt cả lên. chỉ ít phút nữa thôi mình sẽ ra khỏi toa tàu này và đứng trên ga Hàng Cỏ. ga Hàng Cỏ có đến ba bốn cửa, phức tạp lắm, mọi người nói vậy ! nhiều hành lý quà cáp thế này tay đâu khuân hết mà tính mình hay dòm ngó lung tung. thôi tập trung vào mà bám đít con bạn …tôi tự dặn dò mình…và bước xuống sân ga. ..nhiều năm đã qua đi, tôi nhiều lần đi- về trên chuyến tàu Bắc – Nam ấy, mọi thứ đã thôi không còn xa lạ nhưng cảm giác về cái lần đầu tiên thì vẫn nguyên vẹn, nguyên vẹn đến từng centimet, như một đoạn phim tư liệu quý được cất giữ chỉn chu để mỗi khi xem lại, lại thấy tròng trành , như tất cả chỉ mới ngày hôm qua.

trong ” Hoàng Tử Bé ” có viết : khi ta để cái gì đó trở nên thân quen thì có nguy cơ là ta phải khóc một tí. tôi đã dành cho Hà Nội một góc khá lớn trong con người tôi, có lẽ vì vậy mà mỗi khi rời Hà Nội tôi thế nào cũng khóc. ở đây, đôi khi chỉ một tiếng chuông chiều đâu đó cũng làm tôi se lại. cứ tưởng như mình đang ở đâu trên phố Nhà Chung vào lúc xẩm tối . nhìn mặt trời lên trên biển, nhớ những buổi chiều chín đỏ cả Hồ Tây. đêm trăng tháng 10 thơm chạnh lòng hoa sữa , đặt tay lên những mảnh vỡ loang lổ trên thềm, giật mình nhận ra mình đang lẩm nhẩm Hà Nội Phố của Phan Vũ ..ta còn em những ngọn đèn mờ, trên nóc phố, mùa trăng không tỏ, tiếng rao đêm lạc giọng , thờ ơ.. ta còn em 7 nốt cù cưa, lão Mozart hàng xóm , từng đêm quên ngủ… và buổi sáng thức dậy, ngớ ngẩn giả dụ mình đang đứng xớ rớ đầu ngõ Yên Phụ chờ chị bán hoa trên chiếc xe đạp ghỉ sắt, hoa hồng vàng 4000 đồng một chục, rẻ như chưa từng rẻ, rẻ đến mức phải xót xa…

Hà nội vào thu ? gió và lá ? tôi không biết. xa thế tôi làm sao biết được. tôi chỉ mường tượng . tất cả chỉ là mường tượng. có vậy thôi. mường tượng và nhớ. nhớ khắc khoải…nhắn ai đó buổi chiều về đi bộ qua phố Thuốc Bắc hít hộ tôi một hơi dài. tôi thích cái vị thuốc đăng đắng , thơm thơm , đầm đậm lảng vảng bay ra từ các cửa hiệu ở phố đó, nhất là vào những ngày có mưa lắc rắc và lạnh gầy se. sau đó nhớ qua Lương Văn Can mua hai cái bánh bao đem ra đầu bờ Hồ vừa ngồi vừa ăn vừa chờ xe buýt. xe số 8 …nhắn ai đó sắp đến Trung Thu rồi, có còn thích lòng vòng ở Hàng Mã nữa không ? Hàng Mã xanh đỏ tím vàng lồng đèn loè loẹt , đêm vui hội chợt quên mất mình đã đi qua tuổi thơ … nhắn ai đó xem thử cái nhà máy nước trên Yên Phụ có còn chảy ì à, rọc rạch ? chảy cả ngày cả đêm cứ như người ta phải thở để sống…nhắn ai…

tôi đã đọc đến nhàu nát những trang sách chỉ để vẽ trong tôi một bức tranh hoàn chỉnh về Hà Nội ở nhiều góc cạnh. tôi đã nghe đến tận cùng từng câu hát chỉ để day dứt và thầm cảm ơn những nhạc sĩ đã làm sống lại Hà nội những mùa thu xưa . tôi đã đi đến mòn gót giày chỉ để nhận ra một điều , rằng : tôi đã gửi lại nơi ấy một tình yêu ….

(27/ 12/ 2006)
Chú thích:
- Ảnh: Phạm Bảo Tùng ( Thầy Lang)
- Nhạc: *Gửi một tình yêu -Phú Quang.

Tết chuyện (1)


Khi người ta lớn, những cái Tết đã không còn là niềm vui và sự háo hức như khi người ta còn nhỏ . Khi người ta lớn , người ta trở nên có trách nhiệm . Trách nhiệm , cùng với những lo toan làm người ta trở nên thực tế hơn , và xấu tính hơn.

Và đến một lúc nào đó , người ta chỉ muốn được quay về những ngày xa xưa , ngày người ta chỉ là một đứa con nít chạy lông nhông…tất cả chỉ là những mảnh vụn chắp vá, đan xem giữa hôm nay và hôm qua…

1. Khai bút.

Hằng năm cứ đúng sáng mồng 1 là mẹ bắt tôi ngồi ngay ngắn vào bàn , lôi tập ra viết hí hoáy . Viết gì cũng được , miễn là có viết , ví dụ như phát biểu cảm nghĩ về Tết hay nói về một người hay con vật nào đó mà tôi yêu thương. Tôi học rất dốt môn Toán, vì thế nên mẹ chẳng bao giờ bắt tôi phải làm Toán , có bắt làm tôi cũng khó mà làm xong , đầu năm mà dang dở thì coi như cả năm cũng có nguy cơ dang dở , vậy nên lúc nào cũng chỉ là viết văn. Hoặc có năm mẹ bắt tôi viết chính tả , chọn một bài nào đó mà tôi thích trong sách tập đọc và ngồi chép ra vở. Làm gì thì làm miễn là có đặt bút xuống và ghi ghi. Mẹ tin rằng làm như thế , cả năm tôi sẽ học hành giỏi giang , văn chương trôi chảy, vở sạch chữ đẹp . Tôi cũng tin là như thế , mặc dù sau này tôi thấy việc đó hoàn toàn chẳng có cơ sở, có những đứa có học hành viết lách quái gì đâu mà chúng nó giỏi cứ giỏi . Khi tôi lên cấp 2, rồi cấp 3 , tôi vẫn giữ thói quen “ khai bút “ đó , hình như đến tận những năm đại học. Chỉ khác một điều là những năm sau này , tôi chẳng bao giờ đưa những bài “ phát biểu cảm nghĩ “ ấy cho mẹ tôi xem nữa . Tôi đã bắt đầu muốn có sự riêng tư và không thích người khác đọc những suy nghĩ cảm xúc của mình . Đôi khi tôi viết trong nhật kí , mà nhật kí thì phải ở chế độ đóng. Hê hê.

2. Bài bạc.

Trước ngõ vào nhà tôi có một hội “ Bầu Cua Tôm Cá Gà Nai “. Cứ vào khoảng hơn 7 giờ sáng ngày mồng 1 là người ta bắt đầu chơi . Tôi rất máu . Sau khi đếm đi đếm lại món tiền lì xì , tôi phân loại , tờ tiền lớn thì để cất , tờ nhỏ hơn thì để chơi “ Bầu Cua “ hay chơi xì lát , tiến lên và mua bong bóng . Cầm món tiền trên tay , tôi xông thẳng vào đám đông chen lách để được ngồi vào vòng trong và cẩn thận dở món tiền ra , chon mấy đồng tiền cũ chơi trước. Hồi đó vẫn còn dùng tờ 200 đồng , 500 đồng đã là to . Tôi đặt 200 bầu , khi 200 cua , khi 200 gà , miệng thích ăn con gì thì đặt tiền vào con đó. Cũng không nhớ chính xác là tôi thua nhiều hay thắng nhiều . Nhưng điều chắc chắn là tôi rất nóng mặt nếu phải thua , vì thế ăn được tầm vài ván là tôi thôi cóc chơi nữa , cuộn tiền nhét vào túi rồi lách ra khỏi đám đông. Nếu chơi nữa biết đâu sẽ thua. Phải biết dừng lại đúng lúc . Ở nhà chơi bài cũng vậy, tôi rất sợ thua nên bọn hàng xóm bảo là tôi chơi bẩn , chơi không quân tử , mới thua vài ván là đã nổi cáu hoặc thắng vài ván xong là viện lí do này nọ để không tiếp tục chơi …Sau khi ra khỏi đông , tôi vòng qua ngã tư mua một cái bong bóng hình con thỏ có hai cái tai dài buộc vào que tre rồi hí hửng đi về nhà . Có khi là mua bong bóng bay, nhưng tôi vẫn thích bong bóng hình con thỏ hơn vì con thỏ buộc đít vào que tre thì chẳng bay đi đâu được. Kịch bản này lặp đi lặp lại năm này sang năm khác . Tôi không nhớ chính xác là lần cuối cùng tôi đi mua bong bóng cho tôi là năm tôi mấy tuổi .

Bây giờ người ta thôi không chơi Bầu Cua Tôm Cá Gà Nai ở góc đường vào nhà tôi nữa . Họ sợ công an bắt vì tội bài bạc . Vả lại có kẻ muốn thắng lớn , mà trò bầu cua lúc lắc này thì chẳng bõ gì , vì thế nên họ giải tán và lén lút lui vào các nhà kin kín cửa ngõ để bài bạc kiểu khác hòng kiếm chác được nhiều hơn. Nhưng tôi , mỗi khi đi ngang cái khúc đường ấy tôi vẫn thấy lảng vảng đâu đó con bé tôi tay đặt 200 bầu , 200 gà và một tay kia thì cầm cái bong bóng con thỏ màu xanh xanh.

3. Nấu bánh tét.

Khác với người miền Bắc , người Trung và Nam không nấu bánh chưng mà chỉ nấu bánh Tét. Những năm say này, ít gia đình quây quần nấu bánh Tét vì bận rộn và bất tiện và đủ thứ lí do lằng nhằng khác nữa, nhưng hồi trước , hầu như nhà nào cũng nấu. Chiều 27 Tết là đã có nhà bắt đầu đỏ lửa . Lửa cháy ti tách bập bùng cả ngày cả đêm. Cả gia đình xum vầy bên bếp lửa trong cái lạnh se sắt hây hây của gió mùa đông bắc tràn về .

Ba không có nên ở nhà mẹ trở thành trụ cột chính. Nhà tôi thường nấu vào sáng ngày 28 . Mẹ làm tất , từ khâu chọn nếp, vuốt nếp , mua đậu , đãi đậu , hông đậu . Tôi ghét nhất là việc ngồi đãi đậu , lâu ơi là âu , phải lom khom cả buổi trong chậu nước để gạn vỏ ra khỏi hạt đậu , rồi lại còn phải nhặt từng hạt đậu hỏng bỏ ra ngoài . Mẹ nói nhân đậu mà lọt những hạt đậu hỏng vào thì màu nhân sẽ xấu đi , giống như kiểu một con sâu làm rầu nồi canh . Nhưng tôi thích nhất là công đoạn ngồi vo đậu đã hông chín thành những cục nhân tròn tròn dài dài . Tôi cố gắng để vo thế nào đó mà phần nhân thừa ra phải thật nhiều vì phần thừa ra là phần tôi được chén . Thích kinh khủng.

Ngày 28 nấu bánh thì tối 27 đã phải gói bánh . Sáng ngày 27 , mẹ đi chợ mua lá , mua dây lạt . Lá đem về phải lấy khăn ướt lau thật sạch , rồi xếp ngay ngắn đâu vào đó . Buổi tối , sau khi đã chuẩn bị xong tất cả mọi thứ , thím Ba sẽ sang gói giúp vì mẹ không biết gói . Mẹ chỉ biết ngồi buột lạt sau khi thím đã gói xong những phần cơ bản . Thím Ba cái gì cũng biết làm , mà làm lại rất khéo. Thím gói bánh vừa đẹp lại vừa chặt nên khi nấu nước không bao giờ thấm vào trong làm hỏng bánh . Tôi thương Thím nhiều nhiều lắm vì Thím chẳng khác gì mẹ của tôi . Ngày còn học cấp 1, mẹ bảo tôi rất bần tiện, đến bữa ăn nghe nhà Thím soạn chén bát lách cách là ngay lập tức tôi cầm ngay cái chén nhựa màu xanh và cái muỗng inox của tôi phóng vù qua hàng rào, đưa cái chén cho thím bảo “ Bới , bới cho con !” Ở nhà Thím tôi ăn cái gì cũng thấy ngon hơn ở nhà mình mặc dù nhà Thím đông con , cơm thường phải ghế khoai và thức ăn thì có phần kham khổ. Tôi đi ăn chực nhà Thím là vì nhà Thím vui , bữa ăn nào cũng đầy tiếng cười đùa, chẳng bù cho nhà tôi, xoay đi xoay lại, đếm tới đếm lui lúc nào cũng chỉ có ba người.

Sáng ngày 28 , mẹ dậy từ lúc 3 giờ để nhóm bếp . 7 giờ , khi tôi thức dậy thì lửa đã hực đỏ ấm cả gian nhà sau . Tôi để nguyên cái miệng thối sà ngay vào nghịch lửa cho đến khi mẹ hét lên cái bài ca đi cùng năm tháng “ Đi rửa mặt ngay !” thì tôi mới chịu đứng lên . Trời lạnh ngồi lửa thích ơi là thích , nhưng ngồi lâu thì chán , thế nên tôi thường hay tìm cách lảng đi chơi nhà khác , lâu lâu chạy về lấy cây gậy sắt thọc thọc vào bếp mấy cái rồi chạy đi chơi tiếp. Càng về chiều trời càng thấm lạnh. Và đến đêm thì hầu như tôi chỉ muốn dính chặt vào cái ghế đặt cạnh bếp lửa . Tôi và chị tôi , và nhiều đứa con nít khác nữa. Chúng tôi tụ tập lại , nướng khoai , nướng mực khô ,cá khô , ăn uống và tán dóc. Tôi bốc phét nhất đám nên kể chuyện thì khỏi phải chê. Bọn chúng nó cứ gọi là tha hồ nghểnh cổ mà nghe thích thú. Mẹ còn kể , khi bà ngoại còn sống, bà và bà hàng xóm cũng hay ngồi canh lửa bánh Tét cùng nhau . Có năm sau khi nấu xong là đã 12 giờ khuya , lạnh quá mà người lại bẩn, hai bà quyết định lấy nước nấu bánh Tét pha với nước giếng để tắm táp cho ấm. Sau khi tắm xong , hai bà nổi ngứa , gãi sồn sột , gãi đỏ cả người . Tôi thì tôi không tin chuyện này là thật, ai lại đi lấy cái thứ nước nấu bánh nâu nâu ấy mà đi tắm cơ thể bao giờ , nhưng bọn hàng xóm nhà tôi thì cứ là tin sái cổ .Chừng khoảng 12 giờ đêm là bánh chín. Tôi chỉ ước uớc vậy thôi , vì tôi chưa lần nào thức đến khi bánh chín cả. Đến 11 giờ là coi như bọn tôi đã cạn sạch không còn chuyện gì để lang man nữa , miệng thì đã ngáp ngáp, mi mắt bắt đầu sụp xuống và ai về nhà nấy đi ngủ .Sáng hôm sau thức dậy nhìn vào cái nia ở nhà dưới đặt đầy những đòn bánh thơm ngầy mùi nếp chín và mùi lá chuối, tôi bao giờ hỏi mẹ một câu hỏi kinh điển “ Khi hôm mấy giờ thì bánh chín ?”.
Chưa năm nào mẹ tôi gói vượt trên 10 đòn bánh Tét . Để ở nhà 5 đòn . 5 đòn mang đi cho nhà này nhà kia . Khi chị tôi lấy chồng thì năm nào mẹ cũng mang biếu nhà thông gia 2 đòn . Đổi lại, nhà thông gia gửi biếu mẹ 2 cái bánh chưng . Nhà thông gia là người gốc Bắc . Sau này khi tôi có gia đình , có đến 80% là tôi không nấu bánh Tét nữa vì tôi không biết gói , chồng tôi cũng lại càng không. Nhưng thế nào tôi cũng sẽ kể cho con tôi nghe hoặc viết cho con tôi đọc về tôi những ngày xa xưa đêm cuối năm chỉ thích quanh quẩn bên nồi bánh Tét , và về những người bà của chúng nó.
(8/ 2/ 2008)

Bên kia núi.



Đêm ở Jơ Ngây tôi nghĩ luẩn quẩn khá nhiều. Bên ánh đèn sáp tù mù, tôi chống mắt lên cố đọc vài trang trong quyển sách viết về người Katu của Le Pichon. Đau mắt khủng khiếp. Nhưng khó ngủ quá. Không ngủ được thì chỉ có cách là dậy, chui ra khỏi mùng và thích làm gì thì làm, miễn là đừng có giả vờ ngủ. Ngủ thế nào được khi kim đồng hồ chỉ mới lăn qua cái ngưỡng 10p.m. Hay đây chỉ là căn bệnh của những người thành phố ? Người thành phố làm gì vào tầm 10pm ? Còn loanh quanh ngoài đường ? Nấn níu ở các quán cà phê ? Loay hoay trên Nét ? Uống thêm một cốc trà cho tỉnh táo để tiếp tục làm việc ? Tán dóc với vợ con trước cái tivi màn hình phẳng ? Viết lách. Vân vân và vân vân. Người ở phố có nhiều thứ để làm lắm. Người ở phố luôn bận rộn. Tôi không phải là người thành phố, về một mặt nào đó. Nhưng xét về mặt sinh hoạt buổi tối, tôi giống vài người trong số họ.

Ngủ đi em, làm chi mà ngồi hoài ngoài rứa ?”. Cô giáo thò đầu ra khỏi chăn hắng giọng bảo tôi. “ Ngủ sớm quá, em chịu. Bình thường vẫn thế này hả chị ?”. Tôi cười hỏi lại. “Ừ, biết làm chi đâu. Soạn bài xong thì ngủ thôi. Ở đây 9 giờ là ai nấy đã lên giường hết rồi. Nghỉ sớm đi nghe !”. Tôi dạ. Cây sáp cháy sắp hết, đổ những hình thù kì dị trong lòng chén. Tôi cạy một ít, chà chà vẽ vẽ những con chữ nguệch ngoạc lên mặt bàn. Nguệch ngoạc và vô nghĩa. Hết cây sáp này thì sẽ thắp sang cây khác. Cô Hạnh đã chuấn bị sẵn một cây để trong hộc bàn cho tôi từ chiều. Tôi mà ở đây thêm vài hôm nữa thì toi hết đống sáp dự trữ mất. Mà như thế thì không được. Từ cái trường học thôn Jà Há này mà muốn ra trung tâm xã mua sắm thì phải đi bộ mất độ hơn 1 tiếng đồng hồ , men theo đường núi, qua 2 cái cầu treo, lội 2 con suối. Người ở đây chỉ cất gùi ra ngoài ấy mỗi tuần một lần. Tôi không có ý làm cháy rụi mấy cây sáp để dành ấy. Nhưng không ngủ được thì tôi phải làm gì ?

Đường dây điện to xù xụ chạy ngang trước trường học, đi ngang qua nhà Gươl của thôn. Nhưng các nhà trong thôn không có điện. Trường học cũng không có điện. Tôi thắc mắc vậy cái đường dây điện chạy về đâu , để làm gì ? Căn phòng ở của các cô giáo ở đây là được “trích” lại từ 3 lớp học. Năm ngoái trong chương trình tài trợ phát triển vùng của World Bank, dãy nhà học 3 phòng được dựng lên. Thôn dữ lại 2 phòng để các em học, phòng còn lại dùng làm nhà ở cho các giáo viên. Mọi sinh hoạt ăn, uống, ngủ nghỉ, soạn giáo án, tiếp khách đều xoay quanh trong căn phòng ấy. Hôm mới lên, tôi tò mò nhìn quanh không bỏ qua một chi tiết. Cũng giông giống một căn phòng kí túc, nhưng căn phòng này tất cả các cửa số đều nhìn ra núi , núi và cây dại. Không thấy rẫy. Không biết rẫy ở đâu. Tôi hỏi một cô bé. Cô trả lời bằng thứ tiếng Việt lơ lớ “ Rẫy ở xa lắm, bên kia núi kia kìa“. Cô bé có đôi mắt to lay láy, trong veo vẻo và hoang dại. Không chỉ riêng cô bé, tất cả bọn trẻ ở đây đều có những đôi mắt như vậy. Trời lạnh dưới 20 độ mà bọn chúng cứ cởi trần chạy nhông nhông, tóc tai rối bù khét nghèn nghẹt. Đứa lớn ẵm đứa bé. Suốt cả buổi chiều bọn chúng cứ bám riết lấy tôi và thằng Anh. Chúng thích được chụp hình.Chúng tò mò trước cái máy quay to kềnh thằng Anh vác trên vai. Chúng nhìn vào cái màn hình LCD của máy ảnh, cười rần rật, cười khoái chí, miệng léo nhéo lao nhao “ Ah, ah, Phiến kìa, Phiến, Phiến ! ”. Phiến 19 tuổi, biết chữ, khá xinh gái, mặc một chiếc váy dài quấn cao lên quá ngực, mép dưới gần đến cổ chân, cổ đeo một xâu các hạt mã não và xương của một loài động vật nào đó. Với ngưòi Katu, mã não là vật trang sức ,khoe sự giàu có, đồng thời là để tránh tà ma. Ngày xưa, trong các lễ cưới, nhà gái thường đòi hỏi nhà trai trong đồ dẫn cưới phải có ít nhất một dây chuyền có 12 hạt mã não. “ Em đã xuống Đà Nẵng lần nào chưa ? “, tôi hỏi. Phiến cười cười nhìn tôi trả lời nhỏ nhẹ “ Dạ chưa”. Đà Nẵng cách Đông Giang chừng 3 tiếng đồng hồ chạy xe máy, đường núi quanh co chút, nhưng tương đối dễ đi. Tôi tự hỏi, có bao giờ Phiến đặt câu hỏi “ Bên kia núi , ở dưới kia, có phải là thành phố ? ”, “ Bên kia núi là cái gì ?”.

“ Em chưa ngủ hả ? “. Anh Giảng về. Anh cùng vào thôn với tôi khi tối . Sau đó tôi về trước , còn anh ở lại với mấy ông trưởng bên chum rượu cần. Rượu thì tôi uống được. Nhưng đồ nhắm thì kinh khủng, cá gì đó đâm ở dưới suối và lòng lợn lòng gà gì linh tinh . Tanh lắm, tôi cố gắng lắm mới không oẹ ra ngoài. Cô giáo còn hù tôi là may chưa bị mời ăn thịt chuột. Vậy nên sau khi đi bê đèn cho thằng Anh quay xong mấy cảnh làm cơm lam, nướng thịt, trang trí cây cột tế, nhảy muá tập duyệt là tôi xin phép được biến về trường ngay lập tức. Cả buổi tối thằng Anh không ăn được gì, bụng lép kẹp, nhưng về đến phòng là nó leo lên giường ngay tức khắc. Không biết nó đang giả vờ ngủ hay thật sự đã ngủ. Cái bọn 8X thành phố như nó mới lên núi được 1 bữa mà nhìn mặt mũi thảm hại đến ghét. Mới ăn cơm rau dớt có một buổi chiều mà đã thở than, suốt buổi tối cứ loay hoay sờ soạng chiếc L7 mới cứng mẹ nó vừa mua cho, nhưng nhắn nhít cái quái nào được, sóng đâu mà nhắn, đến Vina như máy tôi mà còn nhấp nháy thì Mobile như nó có mà đi ngủ sớm.

Anh Giảng người Quế Sơn, không biết thế nào lại chạy lên cái huyện Đông Giang này làm cán bộ. Tôi bảo anh là tôi dị ứng mấy ông cán bộ. Anh cười. Tôi nói thật. Mấy lần đi làm từ thiện, tiếp xúc với mấy ông cán bộ thôn xã tôi ớn tới cổ. Đủ các loại giấy tờ thủ tục. Tuần trước ở Vân Canh cũng vậy, để được vào một cái làng Chăm bé tí tẹo mà phải chầu ở uỷ ban xã từ 7 giờ sáng để xin phép. Thực ra thì cái anh Giảng kia chỉ bằng tuổi tôi, kém hơn 1 tháng. Nhưng trót gọi anh từ lúc mới lên, nên mọi người bảo cứ gọi thế cũng không sao. Vả lại đám con trai đứa nào chả thích được gọi là anh. Anh ta hỏi tôi cái gì đó đại loại là lý tưởng sống. Lý tưởng sống ? Nghe đỏ quá. Làm sao mà tôi nói với anh được. Có nói chắc gì anh đã hiểu. Tôi bảo tôi không có máu làm lãnh đạo, không nghĩ là tôi sẽ kết nạp Đảng như các anh. Đơn giản là vì làm lãnh đạo đồng nghĩa với đi họp nhiều, vào Đảng thì phải suốt ngày gương mẫu chính trực nói chuyện chủ trương chính sách. Tôi không chịu được cung cách họp hội của các cơ quan nhà nước ta. Tôi rất hay ngọ nguậy trái phải. Nên tôi chỉ là tôi hiện tại thôi, một đứa da vàng bị nhiễm hệ tư tưởng phương tây. Tất nhiên, tôi biết nói như thế trước một Đảng viên là không nên, nhưng mà tôi có sao nói vậy, chẳng việc gì phải giấu diếm việc tôi nghĩ gì. Tôi kể cho anh nghe về việc tôi đã học những gì ở nhà trường và ở các chuyến đi. Tôi là một kẻ tham lam. Trên mỗi chuyến xe tôi luôn luôn hỏi một câu hỏi “ Bên kia núi là gì ?”, “Ở nơi đó có người ở không ?” Tôi đã đi mòn hết đôi giày nọ đến đôi giày kia mà vẫn thấy mình còn ở đâu đâu. Tôi suýt bảo anh ta là tôi thích động tác cột giây dày. Khi ngồi cột giây dày, tôi sẽ nhìn xuống đôi giày của mình và biết được nó mòn tới đâu, nó dính những loại đất gì, những loại cỏ gì. Đôi giày của tôi có thể cho tôi biết tôi đã ở đâu, tôi đã làm gì, tôi đang làm gì, và tôi sắp sửa làm gì. Tất nhiên là tôi không nói điều này với anh ấy. Tôi thấy anh ta bắt đầu ngáp. Đã sắp một 1 giờ sáng rồi còn gì. Suốt buổi chiều anh ta đã tình nguyện cưỡi chiếc xe Win của anh ta chở tôi chạy qua mấy con suối. Một người tốt bụng, chân thật và sống có lý tưởng rõ ràng. Tôi cũng tốt ( nếu ai đó chịu khó soi kĩ ).Với tôi, sống không làm hại ai là đã ổn lắm rồi. Tôi muốn được làm việc , được chăm sóc những người tôi yêu thương. Tôi muốn có nhiều tiền để cuộc sống được thoả mái. Tôi muốn lâu lâu được đi một chuyến, đi đâu cũng được, miễn là được vận động. Tôi muốn đem tình yêu thương đến cho những người kém may mắn hơn tôi.

Em có nghĩ là mình sẽ lên lại đây lần nữa không ? “, anh ta vẫn còn muốn hỏi mặc dù mắt mũi anh ta tôi biết , là đã rim ríp. “Có chứ, nếu có dịp”. Tôi bảo.”Nếu lần sau lên lại đây, thì mục đích của chuyến đi sẽ khác. Thôi, anh đi ngủ đi”. Và anh ta đi ngủ.

Đêm hôm đó không nhớ là tôi đã đi ngủ lúc mấy giờ. Chỉ nhớ là sau đó tôi ngồi co chân bên bàn soạn giáo án của mấy cô giáo thêm một lúc, đọc thêm vài trang , sau đó ra ngoài hiên đứng nhìn về trong thôn. Ở đó trai gái vẫn còn đang nhảy múa thâu đêm, ông lớn thì uống rượu, số còn lại quây quần bên nhà bếp xẻ thịt hoặc chum chúm bên hai cái bếp củi tập thể nướng cơm lam. Phải mất 3 tiếng đồng hồ mới nướng chín một ống cơm, một lần được hơn 10 ống. Con trâu tội nghiệp đi lủi thủi quanh cây cây cột tế . Nó đâu biết là ngày mai, người ta sẽ đâm vào nó ít nhất là 3 nhát vào sườn bên phải. Những tiếng hú gọi lẫn trong tiếng cồng chiêng bảng lảng cả núi rừng. Họ hồn nhiên. Đêm đậm sương.

Một tuần sau .

Tầng 2 của quán cà phê xoay mặt xuống lòng sông. Bên trái nhìn về núi. Trước mặt về xa là biển . Bên phải là 2 cây cầu., một nhỏ – trẻ, một to-già. Tôi thích cái to và già. Những ngày có nắng vàng buổi chiều, tôi vẫn hay thích chạy lên sân thượng cơ quan nhìn về cây cầu. Người Đà Nẵng gọi nó là cầu Đà-Lách. Bây giờ có nhiều cầu bắt qua sông nên giao thông trên cây cầu ấy đã giảm đi đáng kể, hầu như chỉ có xe tải. Nhưng mỗi khi có việc phải chạy qua quận 3, tôi vẫn thích đi trên cái cầu ấy. Cầu to và thoáng rứa mắc chi không đi ! Việc chi phải chen chúc nhau trên cái cầu Trần Thị Lý chật hẹp như cái lỗ mũi tai nạn rình rập ! Hay tại người ta có thói quen có mới nới cũ ? Người ta sợ đi trên cây cầu già ít người sẽ thấy buồn ? Nhưng mà thú thật, buổi chiều từ tầng thượng cơ quan tôi hay từ quán café tôi đang nhắc đến mà nhìn về cây cầu già kia thì tuyệt . Từng nhịp cầu cứ vàng rực lên trong gió biển mặn hăng.

Chỗ ngồi của tôi tại tầng 2 cái quán ấy là cái bàn gỗ có 3 cái ghế sơn trắng ngay sau cây cột điện và trước một chậu cây. Có đứa bảo tôi sẽ chết nếu có sự cố. Nề gì. Chỗ nguy hiểm nhất bao giờ cũng là chỗ đẹp nhất. Tôi đã ngồi ở đó được hơn 2 năm rồi. Và tôi chưa chết.

Bạn và tôi nói khá nhiều, từ a đến z, từ đông sang tây, nam lên bắc, trong ra ngoài. Người ta cho bọn tôi nghe đủ các loại nhạc nhẽo. Không biết là bạn có cho tôi là con nhỏ nói nhiều , nói linh tinh. Vui tôi mới nhiều chuyện thế, chứ không thì đừng có hòng mà cạy họng được tôi. Và khi mãi nói về một cái gì đó, tôi thường nhìn ở đâu đó, xa rất xa. Tôi kể về chuyến đi gần đây nhất của tôi. Về cái khổ sở khi bị bó giò một chỗ. Về cái tôi hiện tại, cái tôi che giấu, và cả cái tôi nổi loạn. Bạn bảo tôi đang mất phương hướng ? Có thật là tôi đang mất phương hướng ? Hay tôi là một kẻ lạc lõng trên đường đi ? Tôi không biết.

Giữa những khoảng lặng trong buổi café ấy, tôi nhớ lại cái đêm ngồi ở Jơ Ngây. Khi tôi ngồi ở nơi gọi là thành phố nhốn nháo này, ở trên kia các em bé đang làm gì nhỉ ? Tôi vẫn không sao nhổ ra khỏi óc mình cái hình ảnh buổi chiều gió lạnh quay quắt, đám dã quỳ hoang vông vênh nở bên mép núi, ngôi nhà Gươl buồn tẻ chênh vênh giữa bãi đất trống và đám trẻ con đen nhẻm vác nhau chạy nhong nhong , tóc vàng hoe, không dép, không áo, không mũ, không quần, đôi mắt hoang dại, nụ cười hồn nhiên mà buồn ẩn. Chúng ta cách nhau 3 giờ đồng hồ chạy xe máy. Chúng ta là 2 mặt của một dãy núi. Phải không ? Phiến bảo một ngày nào đó em sẽ ghé thăm tôi. Một ngày nào đó em sẽ xuống Đà Nẵng. Tôi hứa là khi nào em xuống, đến cơ quan tìm tôi, tôi sẽ dắt em đi chơi. Người lớn rất hay hứa.

“Một ngày nào đó tớ muốn lên lại Jơ Ngây ” tôi lại tiếp tục câu chuyện với bạn. Tôi muốn mua lên cho các em một ít dụng cụ học tập và sách vở. Những việc này tôi có thể làm được. Và tôi đã từng làm. Không chỉ riêng tôi, mà tất cả mọi người đều có thể . Tôi không phải là đứa sống ích kỉ. Chúng ta không ai là ích kỉ, nhưng chúng ta có quá nhiều lí do để biện hộ. Ở quán café hôm ấy, tôi còn muốn nói nhiều hơn nữa, nhưng cam đoan là bạn chưa bao giờ đọc được hết những suy nghĩ của tôi…

(6/ 1/ 2007)

Thứ Ba, 19 tháng 5, 2009

Như một người kể chuyện, như một kẻ du ca...



…Cũng tình cờ buổi chiều hôm nọ, ngủ dậy không biết làm gì tôi lại ngồi trước tivi xem chương trình văn nghệ chủ nhật, một cái thói quen của nhiều nhiều năm trước đây. Ngẫu nhiên thế nào lại xem đúng ngay cái lúc trò chuyện giữa ca sĩ Thanh Hoa, ca sĩ Lô Thuỷ và một chú nào đó không nhớ tên đuợc. Khi được hỏi là ca sĩ nào hát nhạc Trịnh mà Thanh Hoa cảm thấy hài lòng nhất ,cô trả lời rằng cô chưa cảm thấy hài lòng với bất kì ca sĩ nào từ trước đến giờ, và giải thích đó là vì cô là một người khó tính. Lúc đó tôi khó chịu một ít. Tôi thì chỉ biết Thanh Hoa của “ Làng lúa làng hoa “. Tôi chưa lần nào đuợc nghe Thanh Hoa hát nhạc Trịnh nên không biết ca từ và cảm xúc trong Trịnh qua chất giọng và cách thể hiện của cô sẽ như nào, nhưng tôi cho là cô hơi quá khi tự cho mình khắt khe đến mức như vậy. Có thể là những ca sĩ mới nổi sau này, không ai thực sự xuất sắc trong việc chuyển tải nhạc Trịnh , nhưng nếu phủ nhận sự thành công của một số ca sĩ thuộc thế hệ đi trước thì hơi quá. Hàng triệu hàng triệu người Việt Nam đã ngâm mình trong các ca khúc về tình yêu, thân phận và con người được hát qua giọng ca Khánh Ly. Một giọng hát đã gần như trở thành đại diện cho nhạc Trịnh như thế lẽ nào vẫn không thể làm hài lòng cô Thanh Hoa . Vậy đúng là cô khó tính thật .

Tôi cũng là một người khó tính . Vì thế mà trong số những ca sĩ hát nhạc Trịnh sau này tôi không thấy thích một ai cả , mặc dù tôi không có một giọng hát hay, tôi chẳng bao giờ được xuất sắc bằng họ. Hay có lẽ vì từ nhỏ tôi đã nghe Khánh Ly, tuổi thơ của tôi được gém lại trong những buổi chiều mưa bầm bập bên cửa sổ với một người chị , chiếc cassette màu đen cũ mèm và những cuộn băng Da Vàng gần như là xếch xốc. Tôi đã nghe, nghe đi nghe lại, nghe nhiều đến độ thẩm thấu , vì thế khi lớn lên tôi tự đóng khung mình, tôi không đón nhận một ai khác nữa. Điều này có thể là sai lầm, vì có một số ca khúc có thể nhiều ca sĩ khác đã và đang thành công hơn Khánh Ly. Lấy cái gì làm tiêu chí để đánh giá sự thành công của các sĩ trong việc thể hiện nhạc Trịnh ? Tôi không biết. Nhưng tôi chắc chắn rằng, tôi có sự cảm nhận của riêng tôi . Cảm giác đôi khi rất khó diễn tả, có khi là người ta thấy nó hiện hữu ngay đó, cảm nhận nó , no say nó nhưng vẫn không thể diễn tả ra được. Khánh Ly đối với tôi thuộc về một chút gì rất cũ , như những lớp bụi trắng của thời gian , đôi khi như một người kể chuyện dùng câu hát để rêu rao về thân phận, về tình yêu trong cuộc đời này.

Trở lại với cuộc trò chuyện trên truyền hình ngày hôm đó, có một điều tôi hoàn toàn đồng ý với cô Thanh Hoa, đó là việc các ca sĩ ngày nay đã làm “ quá “đi cái gọi là nỗi buồn trong các ca khúc của Trịnh. Họ có cần thiết phải gào thét, phải quặn người , phải phá cách như vậy không ? Đó là một cách làm mới nhạc Trịnh, hay là để thể hiện là họ đồng cảm trong từng lời ca câu hát ?

Với tôi, Trịnh Công Sơn viết nhạc là để kể chuyện , những câu chuyện về tình yêu , về chiến tranh . Tình yêu có thể không trọn vẹn , nhưng tình yêu lúc nào cũng đẹp . Chiến tranh thì tàn hoại như thế đó. Có những mòn mỏi gần như niềm tuyệt vọng , nhưng tuyệt vọng không đồng nghĩa với bế tắc , trong tuyệt vọng biết đâu con người ta lại hướng về nhau và tìm đến những cái tốt đẹp hơn mà cuộc sống đã sắp đặt và sẻ chia….Khi tôi còn nhỏ, tôi nghe nhạc là nghe giai điệu . Khi tôi lớn lên, tôi biết kết hợp giữa giai điệu và lời . Khi tôi lớn hơn chút nữa, cuộc sống này đã khiến tôi đôi lần vấp váp, những vấp váp và nghĩ suy đã khiến tôi chững chạc hơn, và lúc này tôi mới thật sự hiểu hết những gì ẩn sau một câu hát. Nhiều người đùa là một đứa hời họt và phù phiếm như tôi thì biết gì về ca từ trong nhạc Trịnh. Cũng có thể là vậy. Làm sao mà tôi hiểu hết . Nhưng ở một nơi nào đó, từ một góc nhìn nào đó, tôi hiểu theo cách của tôi, trên những cảm xúc và trải nghiệm của riêng tôi. Mọi nỗi buồn đều như là một tất yếu của cuộc sống. Khi ta đón nhận cuộc sống, đồng nghĩa với việc ta đón nhận nỗi buồn như một người ngồi nhìn mặt trời xuống dần sau núi và mỉm cười vì biết rằng ngày mai sẽ lại bắt đầu từ bên kia bờ đại dương.

Hồi tháng trước, tôi có vào Hội An. Ngẫu nhiên thế nào lại đúng vào đêm phố cổ . Như bao người đi chơi phố khác, tôi cũng đi chơi . Tôi đi trong vô thức từ phố này sang phố khác . Hội An với tôi có gì là lạ đâu , thế mà tôi vẫn cứ thích vào , đôi khi vào chỉ để thuê một chiếc xe đạp đi lòng vòng, đến chùa Cầu thăm ông bạn già đánh đàn cũ kĩ , ra bờ sông ngồi uống café vỉa hè nhìn đò dọc đò ngang chụp mấy kiểu hình hoặc chỉ là cuốc bộ đi mua vài ba thứ lặt vặt , tranh thủ hít hít tí mùi trầm hương , mùi trầm hương đem lại cho tôi cảm giác an toàn và ấm áp mà đôi lúc tôi tự hỏi, liệu người Tây phương có cảm giác giống như tôi không , hay chỉ tại vì tôi Da vàng nên mới thấy thế. Đêm phố cổ , Hội An nườm nượp tiếng gót đôi bàn chân. Những ai thích “động” đều đổ dồn về hướng Bạch Đằng , nới có vô số những trò chơi xứ Quảng . Tôi tách khỏi dòng người ngược lên Nguyễn Thái Học . Con phố dài có lắm đèn lồng đỏ treo cao . Những người chơi cờ ngồi trầm ngâm bên bàn và những nước cờ dưới ánh đèn lồng mờ ảo , mặc khách đến khách đi . Tôi đến . Tôi đi . Đi mãi . Đi cùng với đêm . Và tôi dừng lại trước một hiên nhà . Người ta đang hát . Mới đầu chỉ vì tò mò tôi bước lại . Đứng 1 lát, nghe một lát, tôi kéo ghế ra ngồi lúc nào chẳng hay , rồi người ta đưa cho tôi một cuốn sổ chép tay ca khúc của Trịnh Công Sơn. Họ bảo tôi hát . Họ gồm 5 người tầm 35 – 40. Có lẽ là những người dân địa phương . Hai nam đệm ghi ta . Hai nữ hát . Một thằng bé ngồi bên rót trà mời khách qua đường . Thế là tôi hát . Tôi không biết tại sao lúc ấy tôi có thể hát tự nhiên đến thế . Tiếng ghi ta bập bùng trong đêm giữa lòng phố lặng . Tôi hát Như Cánh Vạc Bay, rồi Tình Xa , rồi Ngày Dài Trên Quê Hương . Tôi như một kẻ rong chơi ngồi nghỉ chân bên mái hiên của một ngôi nhà cổ, rồi tự dưng hát chơi, hát cho những mộc mạc và bình lặng cùng nán lại …Tôi đâu biết là lúc ấy tôi đã buồn đến thế !

Thường là tôi không thích những gì quá ư bóng lộn. Trong âm nhạc cũng vậy , một chút gì đó xộc xệch, đừng quá trau chuốt vẫn hơn . Và như thế, tôi lí giải được là tại sao tôi lại thích Khánh Ly với những ca khúc Da Vàng trong tiếng ghita khàn đục kia . Và như thế, tôi muốn bạn tôi hãy cầm đàn lên và hát , như một người kể chuyện , như một kẻ du ca …

(2/ 8/ 2007)