
Hồi ấy, chỗ ngã tư Hùng Vương và Phan Chu Trinh ( ngay cạnh nhà hát Trưng Vương ) có một dãy các kiốt , chỗ bán báo và văn phòng phẩm, chỗ bán dụng cụ thể thao và nhạc cụ , chỗ bán sách , chỗ bán tranh và làm dịch vụ photocopy đánh vi tính, chỗ bán CD và thâu băng. Hồi ấy nhiều người vẫn còn có thói quen nghe băng cassette, trong đó có tôi. Những năm cấp 3 tôi vẫn thường hay đem những cuộn băng Streamline hay Headway gì gì đó xoá đi để thâu nhạc về nghe , bảnh lắm thì để dành được kha khá và mua luôn băng mới để thâu, loại băng maxel đen đen xám xám, tôi nhớ không rõ. Chỗ bán CD và thâu băng có anh chủ ăn bận và tóc tai bặm bụi vô cùng. Tóc anh dài quá tai, gần chấm vai nhưng cứ xoăn lên, mà là xoăn tự nhiên chứ không phải uốn ép gì. Hồi nào cũng thấy anh ta mặc áo thun hoặc phông đen với jeans xanh và chạy con cup 81 màu nhớt. Ai đó bảo anh ta học bách khoa nhưng theo tôi hình như anh ta chẳng học hành gì vì ngày nào giờ nào cũng thấy lui cui trong phòng thu. Anh ta tên Khoa. Tôi thích anh ấy. Thích luôn cả cái ki-ốt ngổn ngang băng đĩa của anh. Nhưng kì thực, đau khổ nhất là không biết làm như nào để người ta biết mình thích họ. Mọi chuyện vẫn dừng lại ở việc thỉnh thoảng tôi đến đưa 1 cái list để nhờ anh thâu , tranh thủ lục loại vài cái CD và vài ngày sau ghé lấy băng về. Nhạc của tôi chỉ rặt là các loại country & folk, cũng có thêm ít rock do ảnh hưởng của thằng bạn ngồi cũng bàn. Cái thằng hay lắm, đến giờ ra chơi là rủ tôi giở lyrics ra gào to mấy cái bài kinh điển nào là Stairway to heaven, Don’t cry, Nothing else matter, Hotel California, The temple of the King , Maccarana hay Have you ever seen the rain…Rồi còn chưa kể Air Supply với Making love out of nothing at all , và cả các ca khúc nhão nhoẹt của MLTR…Nhưng tôi đâu có điên. Vả lại tôi cũng không muốn bị lên văn phòng “ xơi nước trà “ vì hễ hát là kéo theo đập bàn thay trống, nhỡ tay đập mạnh phát là ngay lập tức bị thầy giám thị ghé thăm. Thế nên tôi chỉ ngồi và nghe và nhịp tay nhịp chân phụ hoạ. Nhưng không thể phủ nhận là cái vốn âm nhạc của tôi có được bây giờ là nhờ vào người bạn ấy – người đã không những nhét vào đầu tôi các loại rock riếc mà còn bày tôi phải nghe loại nhạc nào vào những thời điểm nào trong ngày, ví dụ như nghe Phú Quang vào buổi 5 giờ chiều muộn hay Trịnh vào lúc đêm và The Beatles thì nên là buổi sáng sớm. Tôi lại lang man nữa rồi…
###
Nhà bà tôi ở gần cuối đường Phan Chu Trinh. Trường đại học của tôi ở đường Lê Duẩn. Những năm sau đó, vì thế, hầu như ngày nào tôi cũng hai lượt đi về ngang qua cái ngã tư ấy trên chiếc xe đạp Nhật màu đen, cái xe đạp mà mãi lên lớp 11 mẹ mới chịu mua cho tôi sau một thời gian dài cân nhắc. Thành phố không mấy thay đổi. Chỉ có những con đường cũ nằm ở khu trung tâm là ngày một hẹp lại vì người, vì cửa hiệu, và vì xe cộ ngày một đông. Nhà hát Trưng Vương thì cũ kĩ và xuống cấp. Những ki-ốt cũng vậy. Nhưng không ai nâng cấp sửa chữa vì theo qui hoạch, nơi dãy ki-ốt này sẽ mọc lên một cao ốc thương mại – văn phòng cho thuê và nhà hát thì sẽ được đập bỏ và xây dựng mới. Tôi vẫn là khách hàng thường xuyên của của cửa hiệu thâu băng và bán CD . Anh Khoa vẫn làm việc tại đó, vẫn tóc xoăn, vẫn jeans và áo đen, chạy con 81 xanh nhớt . Nhưng tôi không thích anh ấy nữa. Chắc tại tôi đã lớn hơn nên những cái thích và không thích cũng bớt phần vô lý hơn. Mà chuyện thích khang khang cái anh thâu băng ấy là hết sức vô lý. Âm nhạc của tôi bây giờ cũng đã vượt qua những cái mà cửa hiệu của anh có thể đáp ứng. Tôi đã bắt đầu thích những bản jazz lười biếng đầy mùi thuốc lá và cả những bản giao hưởng khó tính.
###
Ở thành phố tôi mùa hạ về từ rất sớm. Có khi từ tháng 2 tháng 3 mà đã thấy nắng oi ả chói chang rồi. Chỉ có thiếu mỗi tiếng ve sầu thôi. Những con ve sầu thường đông đặc trên đường Trần Phú và Nguyễn Chí Thanh – nơi có nhiều cây cối đan vào nhau. Ở đoạn ngã tư nơi rạp hát và các ki-ốt có một dãy kim phượng . Hoa kim phượng màu trắng ngà vàng hễ có gió là bay lả tả xuống lòng phố rắc lên tóc người qua lại. Đèn giao thông cũng được lắp ngay tại ngã tư ấy. Thành ra mỗi khi đèn đỏ, ai cũng cố lùi lại chen nhau nấp bóng dưới mấy hàng cây.
###
Một ngày như mọi ngày, tôi ăn cơm xong là dắt xe đến trường. Tôi đi một cách vô thức như thể chỉ ngồi lên là chiếc xe biết phải đưa tôi đến đâu. Đến ngã tư tôi dừng lại và cho xe vào sát lề đường dưới những cây kim phượng hoa rụng trắng. Ngoài lòng đường kia nắng rột roạt . Và gió thì rộng. Trong ki-ốt ai đó mở khúc hoà tấu Biển Nhớ. Tôi đứng ngẩn , rồi gió như thể bỗng nhiên lộng hơn ,nắng cũng bỗng nhiên cao hơn và đường phố thì dài trong im vắng và uể oải . Ở biển mùa hè xanh tuyệt đối. Tôi trôi đi. Mãi đến khi một chiếc xe máy quẹt phải cái đuôi xe vào người tôi mới sực nhớ ra là mình đang đứng ở ngã tư và đang bị cuốn đi bởi những giai điệu đong đưa du dương như những tiếng sáo vút cao vời vợi trong gió ấy. Đó là buổi trưa của một ngày 1 tháng 4. Tôi vẫn đến trường và ở trường các bạn tôi vẫn không ai biết về sự ra đi của người nhạc sĩ ấy . Mãi đến buổi tối…
###
Chú tôi có một cái ghế mây đặt ngay chỗ cái giếng trời gần bàn ăn. Mỗi khi ăn cơm xong chú thường không lên phòng vội mà ngồi nấn ná trên cái ghế cũ ấy uống trà và huyên thuyên ba điều bốn chuyện. Từ sau tai nạn xe trên đèo, chú nghèo đi và cả nhà cũng tụt dốc từ đó. Bao nhiêu xe cộ cứ lần lượt nhượng lại cho người khác. Tuổi tác cộng với cuộc sống với những thất bại và những trăn trở đã khiến chú mỗi ngày một lặng hơn. Những vết sẹo trên mặt và trên ngực vẫn không sao lành được, đau đáu đưa chú quay về những ngày bất hạnh ấy. Buổi tối nào cũng vậy, chú cháu tôi thường ngồi nơi cái ghế mây nói về nước Mỹ, về Việt Nam những năm 68 – 75 ( hồi đó chú là lính Nguỵ ), về sách vở và âm nhạc. Chú thích nhạc Trịnh Công Sơn. Biết tôi cũng thích nên chú vui lắm, thành ra thủ thỉ suốt. Chú có cái kính gọng đồi mồi hai mặt kính to như hai cái đít chai , hai má thóp thóp lại thành thử tôi nhìn chú cứ na ná như ông nhạc sỹ kia. Tối hôm đó, sau khi tôi ở trường về chú ra mở cửa cho tôi và hỏi “Ông Trịnh Công Sơn chết rồi , mi biết không bé ?” – “ Chú giỡn hoài ! Bữa nay là ngày cá tháng tư .”Tôi nói và cười thản nhiên dắt xe vào nhà, sau đó xuống phòng và không gặp lại chú suốt buổi tối hôm đó. Tôi cũng không xem tivi . Đến ngày hôm sau, ngồi ăn sáng với chú nghe chú kể mới tin là thật. Thì ra cái lúc tôi đứng ngẩn người ở ngã tư kia cũng là lúc có một người vừa rời cõi tạm này – một người viết tình ca hay nhất thế kỷ…
###
Mọi chuyện rồi cũng qua. Mấy ngày đầu ai cũng hỏi nhau, ai cũng ngạc nhiên rồi tiếc nuối. Tôi cũng vậy. Cũng luyến tiếc. Ngày tháng nối đuôi nhau đi qua, những luyến tiếc lùi dần . Tôi vẫn hát nhạc của ông, vẫn nghe nhạc của ông nhưng kì lạ, bình thường, nếu không suy nghĩ gì, tôi không bao giờ nghĩ là ông đã chết. Không có cái chết nào cả. Thật sự là không. Tôi không bao giờ có ý nghĩ là ông đã chết. Và âm nhạc của ông thì mỗi ngày một dày lên trong tôi, dày và thẩm thấu .Một khi đã gọi là thói quen thì không dễ gì để thay đổi. Nếu có thay đổi thì một lúc nào đó, nó cũng lại quay về . Anh không thích tôi nghe nhạc Trịnh. Anh bảo tôi hay buồn, nghe nhạc Trịnh riết sẽ chẳng làm tôi khá hơn tẹo nào. Tôi là một con người. Những nỗi buồn của tôi cũng rất con người . Vậy tại sao tôi lại phải chối bỏ những cái cảm giác rất con người ấy ? Không biết anh sẽ nghĩ như nào khi biết mỗi buổi chiều tôi vẫn thích ngồi trong bóng đổ nghe mòn nát những ca khúc Da Vàng bập bùng ghita. Khi buồn, tôi nhớ anh. Lâu lắm rồi anh không quay lại để thăm tôi và thăm thành phố của tôi.
###
Thành phố giờ nhiều cái mới . Nói như Xuân Quỳnh ấy “ Cây thấp đi vì thành phố quá cao. Sông hẹp lại vì chiếc cầu quá lớn”. Bây giờ đã có đến 5 cây cầu sừng sững bắt qua sông. Cao ốc ,văn phòng cho thuê, trung tâm thương mại dịch vụ mọc lên chi chít. Ngay tại đoạn ngã tư ấy, một cái nhà hát to lớn phổng phao hiện đại vừa khánh thành. Người thành phố tự hào, nhưng cũng lắm người tặc lưỡi chê bai vì kiểu kiến trúc quái gở , nhà hát không ra nhà hát, metro không ra metro. Tôi thuộc về nhóm thứ hai. Bên hông rạp hát, những ki-ốt ngày xưa đã bị dẹp sạch. Công ty xây dựng đã khoanh đất lại để đó nhưng chưa biết chừng nào mới khởi công. Buổi chiều người ta bán bánh mì ngay chỗ ấy. Mùi bánh mì nóng thơm rực làm ngọ nguậy cả những cái dạ dày khó chìu nhất. Cơ quan tôi không nằm trên trục đường ấy, nhưng không biết vì lẽ gì ngày nào tôi cũng lượn qua, chắc tại cái cửa hàng băng đĩa Fantasy nằm cách đó không xa. Tôi nhớ là có cái ki-ốt thâu băng và bán CD ở chỗ ngã tư đó , nhưng tôi hầu như quên mất anh Khoa . Như vậy có nghĩa là đầu óc tôi bây giờ đã nhông nhốc ngổn ngang bao nhiêu là thứ, và theo qui luật, cái mới đào thải cái cũ, trừ khi cái cũ đáng không để bị đào thải. Tôi cũng nhớ là có một buổi trưa tháng 4 tôi đứng ngẩn người dưới hàng cây kim phượng nghe Biển nhớ. Nhưng tôi không có thời gian để nhớ nhiều và nhớ lâu. Khi xe đi khỏi ngã 4 ấy, tôi lại dán mắt vào những thứ khác, và những thứ tôi vừa nhớ ra trước đó ngay lập tức đã lùi lại sau bánh xe. Chú tôi cũng đã mất sau những ngày chữa trị ung thư không thành công ở Hà Nội. Lâu rồi tôi cũng không ghé thắp nhang cho chú. Cứ viện lí do này nọ. Khi người ta lớn, người ta luôn sẵn sàng có hàng nghìn lí do để tự bào chữa. Tôi thi thoảng cũng vẫn buồn nhưng cũng không có gì là đáng lo ngại vì trong nỗi buồn con người ta đôi khi suy nghĩ được nhiều hơn và thấy mình rõ hơn. Cái con ngưòi nổi loạn trong tôi hình như đang ngủ ngoan ở đâu đó. Có những điều tưởng như rất cần nói ra cuối cùng lại giấu bặt, giấu bặt để sau đó tự bảo mình “điều giấu kín trong tim con người là điều giấu kín thôi”. Một buổi sáng nào đó nhìn nắng đi ngang cửa sổ, nhảy múa trên thềm nhà chợt thấy yêu quá cuộc sống này, chợt thấy cái ranh giới mong manh giữa sống và chết, và chợt nhớ một câu nói “ Cuộc sống không thể thiếu tình yêu”.
( 1 / 4 / 2007 )

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét