Thứ Hai, 25 tháng 5, 2009

Gửi một tình yêu.


anh chỉ có một mùa thu thôi để nhớ
một mùa thu tan trong mắt em…*

tôi nhớ. nhớ khắc khoải. tôi định nhắn tin cho một ai đó, nhưng chợt nhận ra rằng sẽ vô ích mà thôi. so với cái nỗi nhớ vừa thấp thỏm vừa guộn xé trong tôi này thì ngôn từ quá chật hẹp và sẽ không bao giờ nói đủ. cái gì đó còn vượt lên cả ngôn từ. im lặng. đó chính là sự im lặng. im lặng để nỗi nhớ dội lên đến đỉnh điểm và rồi tự nó sẽ thoải xuống và triệt tiêu. tôi im lặng như mặt hồ ? bạn nói. không đâu bạn ạ ! những lúc tôi im lặng là những lúc tôi đang tự cất giấu. tôi học cách để không phải ồn ĩ khi quá vui cũng như khi quá buồn. và như thế, tôi bình yên.

tôi đến Hà Nội lần đầu tiên vào tháng 9 năm 2003. vì là lần đầu nên cái gì cũng mới mẻ và hoàn hảo, hoàn hảo ngay cả trong sự ngờ nghệch…. 5 giờ sáng. Hà nội còn ngái ngủ. sương mờ sương. trong cái tranh sáng tranh tối của một ngày mới, tôi tì mũi qua cửa kính quan sát từ khi tàu hãy còn chạy xình xịch ngoài đường Giải Phóng. nhà cửa, phố xá lần lượt lướt qua . tôi nôn nao cả người. và nhoáng một cái, nhà tàu thông báo đang vào ga, đề nghị thu xếp hành lý. ..Hà nội mùa thu , cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ, nằm kề bên nhau, phố xưa nhà cổ, mái ngói thâm nâu, Hà nội mùa thu, mùa thu Hà Nội, mùa hoa sữa về, thơm từng con gió, mùa cốm xanh về, thơm bàn tay nhỏ, cốm sữa vỉa hè, thơm bước chân qua…50 năm nữa chắc nhà tàu cũng sẽ giữ nguyên bản nhạc này mỗi khi tàu về ga vì chắc chắn sẽ không có một nỗi nhớ nào da diết và bồi hồi hơn thế. Giọng hát Hồng Nhung khi vút cao , khi bảng lảng cùng sương sớm. tôi cuống quýt cả lên. chỉ ít phút nữa thôi mình sẽ ra khỏi toa tàu này và đứng trên ga Hàng Cỏ. ga Hàng Cỏ có đến ba bốn cửa, phức tạp lắm, mọi người nói vậy ! nhiều hành lý quà cáp thế này tay đâu khuân hết mà tính mình hay dòm ngó lung tung. thôi tập trung vào mà bám đít con bạn …tôi tự dặn dò mình…và bước xuống sân ga. ..nhiều năm đã qua đi, tôi nhiều lần đi- về trên chuyến tàu Bắc – Nam ấy, mọi thứ đã thôi không còn xa lạ nhưng cảm giác về cái lần đầu tiên thì vẫn nguyên vẹn, nguyên vẹn đến từng centimet, như một đoạn phim tư liệu quý được cất giữ chỉn chu để mỗi khi xem lại, lại thấy tròng trành , như tất cả chỉ mới ngày hôm qua.

trong ” Hoàng Tử Bé ” có viết : khi ta để cái gì đó trở nên thân quen thì có nguy cơ là ta phải khóc một tí. tôi đã dành cho Hà Nội một góc khá lớn trong con người tôi, có lẽ vì vậy mà mỗi khi rời Hà Nội tôi thế nào cũng khóc. ở đây, đôi khi chỉ một tiếng chuông chiều đâu đó cũng làm tôi se lại. cứ tưởng như mình đang ở đâu trên phố Nhà Chung vào lúc xẩm tối . nhìn mặt trời lên trên biển, nhớ những buổi chiều chín đỏ cả Hồ Tây. đêm trăng tháng 10 thơm chạnh lòng hoa sữa , đặt tay lên những mảnh vỡ loang lổ trên thềm, giật mình nhận ra mình đang lẩm nhẩm Hà Nội Phố của Phan Vũ ..ta còn em những ngọn đèn mờ, trên nóc phố, mùa trăng không tỏ, tiếng rao đêm lạc giọng , thờ ơ.. ta còn em 7 nốt cù cưa, lão Mozart hàng xóm , từng đêm quên ngủ… và buổi sáng thức dậy, ngớ ngẩn giả dụ mình đang đứng xớ rớ đầu ngõ Yên Phụ chờ chị bán hoa trên chiếc xe đạp ghỉ sắt, hoa hồng vàng 4000 đồng một chục, rẻ như chưa từng rẻ, rẻ đến mức phải xót xa…

Hà nội vào thu ? gió và lá ? tôi không biết. xa thế tôi làm sao biết được. tôi chỉ mường tượng . tất cả chỉ là mường tượng. có vậy thôi. mường tượng và nhớ. nhớ khắc khoải…nhắn ai đó buổi chiều về đi bộ qua phố Thuốc Bắc hít hộ tôi một hơi dài. tôi thích cái vị thuốc đăng đắng , thơm thơm , đầm đậm lảng vảng bay ra từ các cửa hiệu ở phố đó, nhất là vào những ngày có mưa lắc rắc và lạnh gầy se. sau đó nhớ qua Lương Văn Can mua hai cái bánh bao đem ra đầu bờ Hồ vừa ngồi vừa ăn vừa chờ xe buýt. xe số 8 …nhắn ai đó sắp đến Trung Thu rồi, có còn thích lòng vòng ở Hàng Mã nữa không ? Hàng Mã xanh đỏ tím vàng lồng đèn loè loẹt , đêm vui hội chợt quên mất mình đã đi qua tuổi thơ … nhắn ai đó xem thử cái nhà máy nước trên Yên Phụ có còn chảy ì à, rọc rạch ? chảy cả ngày cả đêm cứ như người ta phải thở để sống…nhắn ai…

tôi đã đọc đến nhàu nát những trang sách chỉ để vẽ trong tôi một bức tranh hoàn chỉnh về Hà Nội ở nhiều góc cạnh. tôi đã nghe đến tận cùng từng câu hát chỉ để day dứt và thầm cảm ơn những nhạc sĩ đã làm sống lại Hà nội những mùa thu xưa . tôi đã đi đến mòn gót giày chỉ để nhận ra một điều , rằng : tôi đã gửi lại nơi ấy một tình yêu ….

(27/ 12/ 2006)
Chú thích:
- Ảnh: Phạm Bảo Tùng ( Thầy Lang)
- Nhạc: *Gửi một tình yêu -Phú Quang.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét